Header Ads

さくら-Mùa hoa Anh Đào ở Nhật Bản


Sau 51 tuần bị lãng quên trong năm, cây hoa Anh Đào lại được người ta nhớ đến. Loài cây giản dị có chiều cao trung bình với vỏ và lá mộc mạc này không có cái vẻ hiên ngang của cây thông , vẻ rực rỡ của cây mận và vẻ duyên dáng của cây liễu, song hoa Anh Đào nở rộ trong suốt một tuần của mùa xuân. Nó phù hợp với tính đa cảm của người Nhật Bản tới mức đã trở thành biểu tượng của đất nước này.


Cùng họ với hoa Hồng, nhưng những bông hoa Sakura nhỏ nhắn  lại rất mờ nhạt trước vẻ rực rỡ hương sắc của loài hoa có họ hàng xa với mình. Sakura là hoa của các nhà thơ chứ không phải hoa của các họa sĩ. Để nổi bật trên giá vẽ của họa sĩ, Sakura cần tới sự tương phản của Mẫu Đơn, hoa Trà hay hoa Cúc. Nhưng trong những vần thơ ngắn, Sakura được ca ngợi với những lời thơ làm say lòng người tới mức mãi vang âm trong tâm hồn người Nhật.


Mỗi cánh hoa màu hồng nhạt của cây Anh Đào như hình ảnh biểu tượng cho một người Nhật Bản tách biệt, đơn độc. Nhưng vào mùa hoa nở rộ, cả rừng hoa giống như những người Nhật Bản đoàn kết lại với nhau, khiến cho khung cảnh trở nên tràn đầy sức sống.Chỉ cần một cây hoa Anh Đào với muôn ngàn bông hoa của nó đã tạo nên một cảnh tưởng tuyệt đẹp, còn tầng tầng lớp lớp cây nọ nối cây kia bên bờ sông, dọc những con đê hay trải dài khắp những bãi cỏ thì quả là một bức tranh tuyệt tác.
Người Nhật thường quên mình trước vẻ đẹp của rừng hoa Anh Đào. Khi cùng quần tụ dưới bóng hoa, họ quên đi những gì là của riêng mình, họ uống rượu, hát và nhảy múa, họ cùng hò hét, họ cùng hò hét, tranh luận ầm ĩ và cười rộn rã...Theo tinh thần của mùa hoa Anh Đào, người Nhật Bản hết mình cho một cuộc vui chơi thoải mái mỗi năm một lần theo đúng dịp này.



Cùng với vẻ đẹp của mùa hoa là những vần thơ bất hủ mà thiếu nó thì hoa Anh Đào cũng không thể chiếm lĩnh trái tim của người Nhật Bản đến như vậy. Khi nở đến độ đẹp nhất, theo những cơn gió xuân bất ngờ và thoe những làn mưa xuân, những bông hoa bắt đầu rụng và trải xuống mặt đất tạo nên tấm thảm cánh hồng nhạt.


Hoa Anh Đào rụng một cách khoan thai, buồn bã và cũng không kém phần mạnh mẽ. Khoan thai bởi chỉ sau vài ngày nở rộ là bông hoa bắt đầu tàn héo. Buồn bã là vì những cánh hoa rụng xuống vẫn nhắc người ta nhớ tới những cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ. Còn sự mạnh mẽ thể hiện ngay trong vòng đời ngắn ngủi của mỗi bông hoa. Điều này đã thể hiện được một nét thẫm mỹ rất đặc biệt của người Nhật Bản, rằng những gì đẹp trong thiên nhiên hay trong cuộc đời thường ít khi tồn tại lâu, rằng chính sự tàn phai sớm cũng là một nét đẹp  và rằng nỗi luyến tiếc về những cuộc đời tắt lụi  khi đạt đến đỉnh cao rực rỡ cũng chính là cái đẹp cao cả nhất..


                                                 Edward  Fowler ( Theo Văn hóa Nhật Bản-NXB Thế giới)

Không có nhận xét nào

Được tạo bởi Blogger.